6 câu chuyện dưới đây mang ý nghĩa sâu sắc về cuộc sống. Hãy đọc và tự rút ra những bài học cũng như cảm nhận của riêng mình. 

Câu chuyện thứ nhất:

Ăn cơm xong, mẹ và con gái cùng nhau rửa chén, cha và con trai ngồi trong phòng khách xem tivi.

Đột nhiên, trong nhà bếp vọng ra âm thanh làm vỡ chén bát, sau đó là một sự im lặng.

Lúc này con trai nhìn người cha nói: “Nhất định là mẹ làm vỡ.”

“Sao con biết hả?”

“Mẹ không la mắng.”

Lời bình: Chúng ta quen dùng những tiêu chuẩn và quan niệm khác nhau để đánh giá người khác và chính mình. Tuy vậy “tiêu chuẩn” này lại thường quá khắt khe với người khác mà dễ dãi với chính mình. 

a1

Câu chuyện thứ hai: 

Có một ông già câu cá ở bờ sông, một đứa bé đi qua nhìn ông câu cá. Kỹ thuật câu của ông lão rất thuần thục, vì vậy không bao lâu sau là cá đầy ắp giỏ.

Ông lão nhìn thấy cậu bé đáng yêu, liền đem tất cả giỏ cá tặng cho cậu. Đứa bé lắc đầu, ông lão ngạc nhiên hỏi: “Tại sao cháu không lấy?

Cậu bé trả lời: “Cháu muốn cái cần câu trong tay ông.”

Ông lão hỏi: “Cháu lấy cần câu để làm gì?”

Cậu bé nói: “Giỏ cá này không bao lâu là sẽ ăn hết thôi. Nếu như cháu có cần câu, cháu có thể tự mình câu, cả đời cũng ăn không hết.”

Tôi nghĩ nhất định bạn sẽ nói: Một đứa bé thông minh.

Sai rồi, nếu cậu bé chỉ lấy cần câu, vậy cậu sẽ không ăn được một con cá nào cả. Bởi vì cậu bé không có kỹ thuật, chỉ có cần câu thôi thì vô dụng. Câu cá quan trọng ở kỹ thuật, đâu phải cứ có cần là có thể câu được. 

Lời bình: Có quá nhiều người cho rằng mình có được cần câu trên đường đời rồi thì không cần phải lo sợ không bắt được cá nữa, không lo bị đói nữa. Như vậy rất dễ ngã vào đống bùn “vọng tưởng”. 

Giống như cậu bé nhìn ông lão, tưởng rằng chỉ cần có cần câu, là sẽ có cá ăn mãi không hết. Cũng giống sinh viên nhìn ông chủ thành đạt, tưởng rằng chỉ cần có tấm bằng đại học là muốn gì được nấy. 

a2

Câu chuyện thứ ba: 

Một con heo con, một con cừu và một con bò sữa bị nhốt trong cùng một cái chuồng.

Một lần, người nông dân bắt lấy heo con. Nó lớn tiếng kêu la, kháng cự một cách mãnh liệt.

Cừu và bò sữa ghét tiếng kêu của nó, liền nói: “Ông ta thường xuyên bắt chúng tôi, chúng tôi đâu có la lối kêu gào đâu.”

Heo con nghe xong trả lời: “Ông ta bắt hai chị và bắt tôi là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Ông ta bắt hai chị, chỉ là muốn lấy lông và sữa của hai chị thôi. Nhưng mà bắt tôi lại là muốn lấy mạng của tôi đó!”

Lời bình: Người có lập trường khác nhau, hoàn cảnh khác nhau, rất khó hiểu được cảm nhận của đối phương.

Vì vậy không được cười trước bất hạnh, đau thương, chán nản của người khác, mà nên có thái độ quan tâm, thấu hiểu, tấm lòng khoan dung. Đây không phải điều nói là có thể làm được, mà cần trải qua tu dưỡng, rèn luyện mới có thể hình thành. 

a3

Câu chuyện thứ tư: 

Người chồng mua một con cá mang về nhà cho vợ nấu. Sau đó anh định ra ngoài đi xem phim một mình. 

Người chồng nói: “Hai người đi xem rất phí tiền. Em cứ làm cá đi, đợi anh xem xong quay về, vừa ăn vừa chia sẻ với em tình tiết câu chuyện.”

Đợi người chồng xem xong quay về, không nhìn thấy cá, anh hỏi vợ: “Cá đâu rồi?”

Người vợ rất bình tĩnh, tìm một cái ghế ngồi xuống rồi nói: “Em đã ăn hết cá rồi. Nào, ngồi xuống đây, em sẽ nói cho anh biết mùi vị của món cá.”

Lời bình: Gieo nhân nào gặt quả nấy, ích kỷ, chỉ biết tính toán lợi cho bản thân sẽ dẫn đến kết cục ngược lại.

a4

Câu chuyện thứ năm: 

Năm thi tốt nghiệp cấp 3, tôi được 200 điểm, còn đứa con của bạn mẹ thi được 680 điểm. Đứa trẻ đó đậu vào trường đại học danh tiếng, còn tôi chỉ có thể đi làm thuê.

9 năm sau, mẹ của đứa trẻ đó khoe với mẹ tôi con trai bà vừa ứng tuyển được làm một quản lý dự án, một tháng lương hơn chục ngàn.

Còn tôi thì nghĩ: Có nên tuyển dụng cậu ta không?

Lời bình: Gửi đến tất cả những bạn học sinh có thành tích không tốt: Bạn có thể không học đại học nhưng bạn tuyệt đối không thể không cố gắng.

a5

Câu chuyện thứ sáu

Nghe nói tại một thị trấn hẻo lánh ở nước Pháp có một con suối đặc biệt linh nghiệm, thường xuất hiện dấu vết thần linh, có thể chữa lành các loại bệnh tật.

Một ngày, một người lính về hưu bị mất một chân chống nạng đi tới con suối. Thấy anh khó khăn bước đi cà nhắc, người dân địa phương nói với giọng điệu thương hại:

“Một người đàn ông tội nghiệp. Có lẽ ông ấy muốn cầu xin Thượng Đế cho thêm một cái chân?”

Câu nói này bị người lính đã giải ngũ nghe được, ông quay người lại nói:

“Tôi không phải cầu xin Thượng Đế ban cho một cái chân mới, mà là muốn cầu xin Người dạy tôi sau khi mất một chân nên sống như thế nào.”

Lời bình: Người ta cần học cách đối mặt với thực tế của sự mất mát, nhưng cũng cần nhìn vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống. 

Bất luận là được hay mất trong đời, phải giữ một thái độ tích cực, không đau buồn vì quá khứ, không lo lắng vì tương lai, cố gắng sống trọn vẹn cuộc đời mình.

a6

Video Bạn không biết điều gì sẽ xảy ra, sinh mệnh thật đáng quý

Châu Yến Lâm

Comments

comments

Loading...