“Vợ nằm truyền, anh ngồi xoa tay, bóp vai sợ chị mỏi. Cứ một lúc lại em có đói không, có đi vệ sinh không anh đưa đi nhé?”.

Những dòng chia sẻ của chị Nguyễn Thanh Thư về tình cảm quấn quít của một cặp vợ chồng – cùng nằm điều trị với chị tại Bệnh viện Hòa Nhai, Hà Nội, đã thu hút tới hơn 94.000 người thích. Có tới gần 23.000 người chia sẻ bài viết này và trên 14.000 người bình luận, chủ yếu là ngưỡng mộ tìm cảm chân thành và sự chăm sóc ân cần của người chồng dành cho vợ.

Giường bên cạnh có anh chồng đưa vợ đi khám. Hai anh chị chắc cũng ngoài 40 tuổi. Chị vợ có lẽ cũng bị sốt, phải truyền nước giống mình. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như không phải từ lúc anh đưa chị vào, anh chăm sóc chị từng li từng tí. Khi chị được lấy ven truyền, anh dặn bác sĩ lấy ven nhẹ nhàng, anh còn vuốt tay vợ, sợ vợ đau. Vợ nằm truyền, anh ngồi xoa tay, bóp vai sợ chị mỏi. Cứ một lúc anh lại hỏi: “Em có đói không, em có đi vệ sinh không, anh đưa đi nhé”.

Ảnh người chồng đang tận tình xoa đầu, bóp vai cho vợ trong Bệnh viện Hòe Nhai do chị Nguyễn Thanh Thư chụp.

Lúc đưa chị đi vệ sinh, anh cẩn thận, nhẹ nhàng đỡ vợ từng tí một. Phòng bệnh chung có bao người nằm, anh cũng chẳng ngại, cúi xuống lấy giầy, xỏ tận chân cho vợ xong mới dắt chị đi. Chị vợ khát nước, anh đỡ vợ dậy, xong mới đưa nước tận miệng cho vợ uống, rồi lau miệng cho chị.

Ngồi trông vợ, anh cứ kể chuyện cho chị nghe suốt, còn kể chuyện cười cho chị đỡ buồn. Lúc mình viết những dòng này, anh đang bật nhạc cho chị nghe, anh còn dặn “Mình nghe không thích bài nào, mình bảo anh, để anh chuyển”. Có tuổi nhưng xì tin lắm, hai vợ chồng còn chụp ảnh đăng Facebook, ai bình luận gì anh cũng đọc cho chị nghe, xong hai vợ chồng cười rất hạnh phúc.

Hình như anh cũng bận, ngồi trông vợ nhưng mình thấy điện thoại công việc liên tục. Mình nghe mọi người xung quanh nói anh trông vợ cũng mấy ngày rồi nhưng thấy anh vẫn vui vẻ, không nề hà gì. Nhìn cái cách anh nâng niu, chăm sóc vợ như báu vật, ai trong căn phòng này cũng phải ghen tỵ. Có chị y tá nói với anh: “Từ hồi em làm ở viện này, chưa thấy ai chăm vợ kỹ như anh”. Nghe câu này, anh cười nói: “Vợ mình chứ vợ ai mà phải ngại hả em, mình chăm vợ, sau mình có yếu có già, thì chỉ có vợ chăm mình thôi em”. Lúc đó, chị vợ không nói gì, nhưng mình thấy, ánh mắt của chị là ánh mắt mà bao người vợ trên thế giới này mơ ước mà không có được.

Giờ mình mới thấm câu, phụ nữ thông minh, xinh đẹp cũng không bằng may mắn, như chị thì không biết tu bao nhiêu kiếp mới lấy được người chồng như anh. Tiền bạc trên thế gian này rồi cũng hết, danh vọng đến ngày cũng tan, thứ tồn tại mãi mãi chỉ có tình cảm chân thành. Thử hỏi trong cái thế giới xô bồ này, không biết còn tồn tại được mấy câu chuyện đẹp như câu chuyện của anh chị. Các chị em ơi, cứ mải miết mộng tưởng về soái ca đẹp trai, giàu có làm gì, không có thật đâu, tìm được tri kỷ yêu thương mình như thế này mới là báu vật vô giá nhất.

Trước giờ mình rất khó để ngưỡng mộ ai, thánh nhân, thiên tài hay tỷ phú cũng chẳng làm mình ngưỡng mộ nổi. Nhưng hôm nay gặp anh chị, chứng kiến tình cảm anh chị dành cho nhau, mình đúng là phải thốt lên mấy từ này: “Thật đáng ngưỡng mộ”.

Nguyễn Thanh Thư

Comments

comments

Loading...