Căn nhà bốc lên mùi khó chịu, nhưng vì mệt và thấm lạnh, chàng trai trẻ vẫn bất chấp tất cả để chìm vào giấc ngủ say.

Là thể loại truyện trinh thám kinh dị, những câu chuyện cryptic khá kén người đọc ở khía cạnh logic và suy luận. Nếu không có đáp án, liệu bạn có thể móc nối các dữ liệu và giải mã được bí ẩn?
Truyện cryptic kỳ này có tên “Đêm lạc”
Đến lưng chừng con dốc, kim đồng hồ xăng chạm vạch 0, cả Tracy và Andrew ngán ngẩm nhìn vào màn hình của chiếc điện thoại không sóng. 2 giờ sáng. Giữa vùng núi rừng heo hút không bóng người.
Chuyến phượt đêm cùng lũ bạn đại học trước kỳ nghỉ Giáng sinh của đôi bạn trẻ sẽ rất tuyệt nếu như không có chuyện, đám bạn của hai người bỏ về trước, tiếp tục quậy với vô số trò vui khác ở quán bar trong vùng.


Gõ cửa xin tá túc lúc 3h sáng, phượt thủ trẻ phải trả một cái giá rất đắt! – ảnh minh họa
Điện thoại mất sóng, xe hết xăng, và chuỗi bi kịch bắt đầu. Ảnh minh họa: Pinterest.
Từ căn biệt thự mùa hè của gia đình nhà Andrew đến quán bar và cây xăng gần nhất cũng phải mất 2 giờ lái xe. Hết xăng là điều mà cả nhóm đã dự tính. Điều duy nhất không may đó là, “dự tính” ấy đang nằm trên chiếc xe hơi thể thao của nhóm bạn ham vui đi trước.
– “Chúng ta nên gọi cứu hộ, Andrew.” – Tracy lo lắng đề nghị.
– “Với 2 chiếc điện thoại không có sóng và sắp hết pin này ư?” – Andrew lúc này đang chau mày nghĩ cách, đáp lại.
Anh đề nghị cả hai sẽ đi bộ ngược về biệt thự, để có chốn ngủ ấm áp qua đêm, chờ cứu hộ sáng mai. Mặc thêm áo, mũ, cả Tracy và Andrew nhanh chóng xuống xe và đi bộ thật nhanh vừa để tránh cái lạnh vừa để làm ấm cơ thể phần nào trong đêm rét.
Khi pin điện thoại chỉ 5% pin cũng là lúc Tracy cảm thấy thân nhiệt giảm mạnh. Cô cảm thấy không còn tỉnh táo và bắt đầu mê sảng.


Vừa hay, Andrew nhìn thấy ánh sáng màu cam le lói ở đằng xa. Lắc đầu để chắc rằng mình không nằm mơ, Andrew dìu Tracy tiến về nơi phát ra tia hy vọng cho cả hai.
Gõ cửa xin tá túc lúc 3h sáng, phượt thủ trẻ phải trả một cái giá rất đắt! – Ảnh 2.
Hy vọng chợt lóe lên khi Andrew nhìn thấy ánh sáng le lói trong rừng sâu. Ảnh minh họa: NorthernLand.
Biển hiệu nhà hàng nhỏ trong vùng đồi heo hút dần hiện rõ trước mắt anh. Lúc này, Andrew cũng thấm mệt, anh chỉ cần có nơi trú ẩn để làm ấm cơ thể của mình và cô bạn.
Chút sức cuối cùng, Andrew đập mạnh cánh cửa, đánh thức chủ nhân của nhà hàng lúc 2:50 phút sáng. Cánh cửa hé mở, mùi ẩm mốc của nhà hàng lụp xụp cùng giọng nói lạnh lùng của người chủ chào đón 2 vị khách lạ.

– “Hết đồ ăn rồi.” – Tiếng của người đàn ông vọng ra sắc lạnh.
– “Xe chúng tôi hết xăng, làm ơn, chúng tôi chỉ cần nghỉ qua một đêm thôi.” – Andrew giải thích.
– “Vào đi”, cánh cửa khép lại một tiếng khô khốc sau lời đáp gần như ra lệnh của người chủ.
Bên trong nhà hàng cũ kỹ, một mùi ám ảnh, kỳ lạ bỗng sộc vào mũi Andrew. Nhưng cái rét và thấm mệt khiến anh không còn lý trí để phân tích. Một chiếc giường với chăn ấm là điều cả hai đang cần bây giờ.
Anh bỏ mặc người chủ bên ngoài cửa phòng, nhanh chóng làm ấm cơ thể của cả hai rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Tiếng động cơ xe hơi đánh thức Andrew. Anh nhìn đồng hồ quả lắc treo trên tường. Anh mới ngủ được một giờ đồng hồ.
Tiếng người chủ mở cửa. Lần này, ông ta chỉ nói “Mời vào!”
Chủ nhân của chiếc xe hơi kia là ai mà khiến người chủ nói “Mời vào” không một chút do dự? Có điều gì khác lạ, bất thường trong các cư xử của người chủ? Hãy vận dụng óc suy luận của mình để giải đáp bí ẩn này.

Đáp án:
Mấu chốt ta cần chú ý để suy luận trong bài toán này chính là thái độ khác nhau của người chủ khi đón tiếp khách trọ khoảng 3, 4 giờ sáng.
Ban đầu, ông ta nói: “Hết đồ ăn rồi”. Nhưng sau một giờ đồng hồ sau, khi có khách vãng lai tiếp theo đến, ông ta lại nói “Mời vào”.
“Mời vào” nghĩa là nhà hàng và ông ta đã có thức ăn.
Tuy nhiên, tại sao chỉ trong một giờ đồng hồ mà ông ta đã kịp mua đồ ăn về chế biến, trong khi, đây là vùng núi heo hút, lạnh giá?
Hãy thử suy luận thêm một chút.


Phải chăng nguồn thức ăn không đến từ bên ngoài mà đang ở ngay trong nhà ông ta?
Đến đây thì bạn đã hiểu, “nguồn thức ăn” đến từ đâu rồi chứ? Và cái mùi khó chịu sộc vào mũi Andrew khi nãy chính là mùi máu khô cộng với ẩm mốc của căn nhà ít người qua lại.
Ông chủ nhà hàng chính là “gã đồ tể” đáng sợ, và số phận của đôi bạn trẻ, có lẽ bạn đã phần nào hiểu được!

Comments

comments

Loading...