Đứa con là tài sản lớn nhất của cha mẹ. Vậy có bao giờ bạn tự hỏi ngược lại, rằng bạn đã từng xem cha mẹ là tài sản lớn nhất của mình chưa? Bạn đã báo hiếu đủ chưa? Hay bạn để những vội vã, lo toan cuốn theo mà vô tâm với cha mẹ và khiến họ tổn thương?

Câu chuyện thứ 1:

Trong một gia đình đông con:

“Mẹ ơi! Con muốn mua xe đạp, mẹ mua cho con nhé!”

“Con muốn học anh văn.”

“Con muốn một cái váy mới.”

“Con cần một cái laptop mẹ à.”

………

“Ừ… cứ để mẹ lo!”

“Ừ… cứ để mẹ lo!” (Ảnh: Giadinh)

20 năm sau:

“Mẹ ơi! Con muốn học thạc sĩ, mẹ lo cho con nhé!”

“Con muốn đi du học.”

“Con muốn làm ca sĩ.”

“Con muốn mở công ty.”

………

“Ừ… cứ để mẹ lo!”

“Ừ… cứ để mẹ lo!” (Ảnh: Vitamia)

10 năm sau nữa: “Mấy đứa có khỏe không?”

“Con chuẩn bị đi họp rồi, mẹ sang nhà chú Ba chơi nha!”

“Con sắp bảo vệ luận án, mẹ sang nhà cô Tư nha.”

“Con đi lưu diễn, mẹ sang nhà cậu Út nha.”

“Con bận rộn rối trí lắm mẹ à.”

………

“Ừ… cứ để mẹ tự lo…”

Cả đời mẹ tần tảo nuôi con, chỉ mong con khôn lớn thành người, mẹ luôn đáp ứng mọi yêu cầu của con, kể cả khi nó quá sức với mẹ. Nhưng mà, con ở đâu trong lúc mẹ cần con nhất?

Câu chuyện thứ 2:

Mẹ tần tảo dành dụm từng đồng tiền từ mớ rau, củ khoai, con cá, con tôm bắt được, gửi lên cho chị Hai ăn học. Trải dài năm tháng, chị Hai làm lớn, mở một công ty du lịch. Mãi 4 năm sau, chị Hai mới về. Cả nhà vui mừng khôn xiết. Tờ mờ sáng, mẹ chèo xuồng qua chợ nổi, về làm bữa cơm thịnh soạn:

“Tội nghiệp chị Hai tụi bay, hồi giờ có được bữa ăn nào đàng hoàng, tử tế đâu!”

Đang ăn, chị Hai giật mình, kéo một sợi tóc từ trong đĩa lòng xào:

“Ai làm bê bối cẩu thả thế này? Kiểu này trên công ty con, con bắt đổ hết, phạt trừ lương!”

Chị Hai đi thẳng lên nhà trên. Mẹ ngồi im như tượng đá. Thằng Út cầm sợi tóc lên săm soi, la lên, giọng còn ngọng nghịu:

“Sợi tóc bạc hơn một nửa rồi mẹ ơi!”

Mẹ tần tảo dành dụm từng đồng tiền từ mớ rau, củ khoai, con cá, con tôm bắt được… (Ảnh: Youtube)

Dù con có trưởng thành và thành công đến đâu, đối với mẹ, con vẫn là đứa trẻ chưa lớn, cần được chăm sóc, chở che. Có thể những điều mẹ làm đã không còn phù hợp nữa, nhưng mẹ chỉ muốn dành những điều tuyệt vời nhất mà thôi. Đừng vô tâm để những “lối sống hiện đại” làm trái tim mẹ tổn thương.

Câu chuyện thứ 3:

Một người con không đủ điều kiện nuôi mẹ già nên đành quyết định cõng mẹ bỏ lên núi. Đêm tối, người con nói là muốn cõng mẹ lên núi đi dạo, bà lấy hết sức mình trèo lên vai người con. Trên đường đi, anh ta nghĩ mình phải cõng mẹ lên cao hơn rồi mới bỏ mẹ xuống. Bỗng anh ta nhìn thấy trên vai mình, mẹ đang cố giấu những hạt đậu rải khắp dọc đường đi. Anh ta tức giận hỏi:

“Mẹ rải hạt đậu làm gì thế?”

Câu trả lời của mẹ khiến anh ta bật khóc:

“Con ngốc à, mẹ sợ lát nữa con xuống núi một mình sẽ bị lạc nên mẹ rải đậu cho con dò đường về.”

Mẹ nuôi con không tính toán tháng ngày, chỉ mong con được khôn lớn, hạnh phúc như bao đứa trẻ khác. Sâu trong tim mẹ không cần chúng ta phải “trả” những thứ phù phiếm ấy. Đừng làm tổn thương mẹ vì những vật chất tầm thường.

“Con ngốc à, mẹ sợ lát nữa con xuống núi một mình sẽ bị lạc nên mẹ rải đậu cho con dò đường về.” (Ảnh: Trithuc)

Bạn có nhìn thấy hình ảnh của mình đâu đó trong những câu chuyện trên?

Bạn có dám chắc rằng mình đã đối xử tốt với mẹ? Bạn đã bao giờ từng khiến mẹ đau lòng và thất vọng? Hay chính bản thân bạn cũng không bao giờ để ý xem mẹ cảm thấy như thế nào…

Thật buồn khi phải nói rằng chẳng riêng gì bạn đâu, mà chúng ta, tất cả chúng ta đều từng có những lúc vô tâm với mẹ – người yêu thương mình nhất trên đời. Để rồi tới lúc hiểu ra thì mẹ đã phải trải qua không ít nỗi đau và tủi hờn. Dù rất yêu thương mẹ và không bao giờ muốn mẹ phải phiền lòng, nhưng vẫn có những lúc ta vô tư đến mức vô tâm…

Ta dán mắt vào điện thoại, facebook mà tỏ thái độ bàng quan với những khó nhọc của mẹ.

Khi ta ốm thì mẹ tất bật chăm sóc sớm hôm, khi mẹ ốm thì ta gọi điện thoại báo rằng không thể về vì quá bận.

Khi bé ta ê a hỏi mẹ đủ thứ chuyện trên đời, còn khi mẹ hỏi về cuộc sống của ta thì chỉ nhận được sự thờ ơ. Chúng ta biết chăng, sự im lặng chính là lưỡi sao sắc nhất cứa thẳng vào trái tim con người. Những lúc ta phớt lờ đi câu hỏi quan tâm của mẹ cũng là lúc ta đang đổ vào lòng mẹ những lo lắng, ưu phiền.

Có lẽ nào, khi ta khôn lớn và đủ sức tự do bay lượn trên đôi cánh mà mẹ đã chắp nên, ta bay quá xa mà quên mất có người vẫn luôn trông ngóng và chờ đợi từng giây từng phút?

Hãy về với mẹ, nói những lời yêu thương trước khi quá muộn, và đừng coi tình yêu của mẹ là nghiễm nhiên…

Hãy về với mẹ… (Ảnh: Zing)

“Vì con sống, mẹ suốt đời lam lũ

Vì con vui, mẹ gánh hết đau buồn…”

Linh An

Comments

comments

Loading...