Đến Hà Nội những năm 1991-1993, nhiếp ảnh gia Hans-Peter Grumpe bị cuốn hút bởi cảnh vật và con người nơi đây. Ông sống nhờ nhà một giáo sư đại học trên phố Lò Đúc để có cơ hội đi sâu tìm hiểu đời sống người dân.

Phương tiện giao thông chính của người dân là xe đạp. Những chiếc xích lô được thuê để chở người, bàn ghế, lương thực, thực phẩm.
Loại xà phòng cứng, hôi được dùng để giặt đồ còn xà bông thơm giá đắt hơn nhiều thì dùng để tắm.
Phố Lãn Ông, Chả Cá bán rất nhiều tinh dầu cà cuống và con cà cuống dùng pha nước mắm chấm bánh cuốn.
Mũ cối được đàn ông sử dụng phổ biến bởi tính tiện lợi và độ bền cao.
Nghề đánh máy thuê ăn nên làm ra vào thời kỳ máy tính chưa phổ biến.
Cá khô là thực phẩm thường gặp trong bữa cơm thời bấy giờ. Hans-Peter Grumpe chụp khá nhiều quầy hàng bán cá khô và hình cảnh cá phơi đầy đường.
Tiểu thương chợ Đồng Xuân kiểm kê lại tiền thu được sau một ngày buôn bán.
Nhiếp ảnh gia người Đức đến Hà Nội 3 lần và rất yêu thích nơi đây. Ông chia sẻ rằng cảm nhận con người thân thiện, đôn hậu và yêu chuộng hòa bình.
Trong suốt thời gian ở đây, ông đã thử những món ăn lạ với khách du lịch nước ngoài như trứng vịt lộn, mắm tôm, mật rắn, tiết canh… Vào thời đó, bia hơi có giá 1.600 đồng một cốc.
Ông cũng thường lân la các quán nhậu và đặc biệt rất thích món phở. Sáng nào, ông cũng ăn phở cạnh nơi ở của mình trên phố Lò Đúc.

Comments

comments

Loading...