Một nhà nọ có ba người, trong nhà nghèo khó đến cùng cực, đứa con trai gầy chỉ còn da bọc xương, hai vợ chồng đành phải mang theo đứa bé đi ăn mày ở đầu phố. Nhưng cả ngày đều không xin được thứ gì.

Đứa bé đói bụng đến nỗi sắp ngất xỉu. Hai vợ chồng thấy vậy rất sốt ruột, mới nhất tâm cầu nguyện Thượng đế cứu đứa con của họ. Thấy vậy, Thượng đế mới cử sứ giả đi xuống nhân gian.

Sứ giả nói với họ rằng: “Ta sẽ cho các ngươi mỗi người một điều ước”. Ba người họ nghe xong nửa tin nửa ngờ.

Người mẹ nhanh chóng nói với sứ giả: “Tôi chỉ muốn ngài cho chúng tôi một xe bánh bao, tôi chỉ muốn cho con trai tôi được ăn no mà thôi”.

Vừa dứt lời, trước mắt xuất hiện một xe bánh bao. Người cha thấy thế lúc đầu rất ngạc nhiên, sau đó lập tức giận dữ không ngừng oán hận vợ mình không có đầu óc, làm lãng phí một cơ hội tốt như vậy chỉ đổi về một xe bánh bao rẻ tiền.

Sứ giả hỏi ông ta có điều ước gì thì ông ta phẫn nộ nói: “Tôi không cần xe bánh bao rẻ tiền này, xin ngài hãy biến bà vợ ngu ngốc này thành heo cho tôi”.

Vừa mới nói xong, xe bánh bao thần kỳ biến mất, người vợ cũng biến thành một con heo. Thấy vậy, đứa bé vô cùng sợ hãi, nó vừa nhìn con heo trước mặt, thương tâm khóc nức nở nói với sứ giả: “Cháu cầu xin ngài, cháu không cần heo, cháu muốn mẹ cháu”.

Đứa bé vừa dứt lời, người mẹ thật sự biến trở lại. Sứ giả bất đắc dĩ nói: “Ta đã cho các ngươi hy vọng. Nhưng vì oán hận mà các ngươi đem toàn bộ cơ hội lãng phí mất”.

Nói xong sứ giả biến đi mất. Một nhà ba người bọn họ lại trở về trạng thái trước khi sứ giả đến, không có bánh bao cũng không có heo, đứa bé lại đói bụng đến mức khóc không thành tiếng.

Tục ngữ nói: “Nhân sinh có mười sự tình thì chuyện không như ý có đến tám chín”. Một số người, khi gặp chuyện không như ý chỉ biết oán trời trách đất, những người này bụng dạ chứa đầy bực tức nên suốt ngày buồn bực không vui. Mà cũng có nhiều người khi gặp chuyện không như ý thì không hề buồn bực, không oán trách mà họ bình tĩnh đối đãi, cố gắng thay đổi, cho nên trong tâm họ luôn chứa hy vọng.

Nếu là người chỉ biết oán hận thì thường chỉ có thể dậm chân tại chỗ.

Họ tự cho mình là đúng, mắng chửi những thứ được coi là “đen đủi”, nhưng không biết cái “đen đủi” kia lại là hình ảnh của chính mình.

Còn những người cố gắng để thay đổi, họ bình tĩnh nên có thể sử dụng trí tuệ, phát hiện cơ hội liền nắm chắc cơ hội trong tay. Họ làm cho cuộc sống vốn bất đắc dĩ trở thành vô cùng tốt đẹp.

Có rất nhiều tình huống, ta giận dữ mắng chửi, chỉ trích nửa ngày nhưng người nghe có thể chỉ là một ‘con thuyền không người lái’.

Đối phương chọc cho ta giận dữ, nhưng tuyệt đối không vì ta chửi mắng mà thay đổi phương hướng. Cho nên ta cần phải hiểu rõ rằng không thể để cho nó trở thành phiền não của ta, bất kể ta vì nó mà có bao nhiêu phẫn nộ thì nó cũng sẽ không vì ta mà động tâm.

Nếu vì lỗi lầm của nó mà khiến cho ta lâm vào trong phiền muộn, bi thương, thì ta sẽ trở thành người duy nhất bị thương tổn, chính chúng ta đã làm tăng thêm chiều sâu cùng cường độ của tổn thương này. Oán hận khi gặp việc không như ý, chi bằng thử đi thay đổi, thay đổi chính mình, thay đổi hiện trạng, làm cho cuộc sống trở nên như ý.

Comments

comments

Loading...